Chính vì sự bỡ ngỡ đó đánh bài ăn tiền online

Cuộc tình chúng ta bỡ ngỡ quá không anh? Tất cả mỏng manh như hoa bồ công anh, thổi là bay.

Chính vì sự bỡ ngỡ đó đã kết chúng ta thành duyên số và trở nên không thành. Em đã trở thành cô gái mang màu sắc “đen”. Cuộc sống của em đã dần tối đi mang theo hình bóng của anh,em như một chiếc thuyền trôi dạt vào những dòng nước là mịt mù xóa tan bầu trời tươi đẹp. Em cứ ngẫm con người sinh ra chỉ để chết thôi không đâu mà phải chịu sự đau khổ để người khác được vui.

Cứ mỗi đêm những vì sao trên trời phát lên em lại nhớ đến anh. Đôi mắt anh không sáng bằng vì sao nhưng chứa rất nhiều nụ cười của cảm xúc soi rọi vào con tim em. Tuy con tim em đã héo cạn nhưng những vì sao đó lại giúp em có thể nhìn thấy hình bóng của anh vào mỗi đêm. “Cảm ơn các vì sao, người đã mang đến niềm vui cho tôi”.

Nếu được sinh ra và đầu thai em chỉ ước mình không là con người, em chỉ mong mình là một bông hoa mỏng manh. Tất cả tình thương em sẽ không chứa vào hết, tất cả khi đó nó sẽ thổi bay đi mà không còn nhớ gì nữa.

Chính vì sự bỡ ngỡ đó đánh bài ăn tiền online

Cứ nghĩ ngẫm lại thì em thấy được bản thân mình quá cố chấp,ngày đó anh đi sao mình lại để anh ấy ra đi thanh thản vậy chứ? Em thật ngốc!

Hương cà phê đã quyến rũ em đi vào một thế giới khác, thế giới không có tình yêu và sự thù hận, những loài hoa bồ công anh đều bay khắp lên trời như tình yêu đã bay theo kí ức mà em đã suy nghĩ. Càng lạ lẫm và cảm giác đã được thở hồn trong gió, em đã thiếp đi ngay sau đó! Vào một thế giới mới, em đã không ngừng thích ứng với cuộc sống này. Nhưng lạ lẫm hơn cuộc sống rất bạc bẽo, họ không có tình yêu và sự thù hận đã khiến cho thế giới nản buồn, không có chút tươi cười hả hê. Họ chỉ biết cắm cuối làm việc mà không biết cách hưởng thụ, em bắt đầu

chán với cuộc sống này. Em đã đi tìm hiểu xung quanh và tìm ra lối thoát khỏi giấc mơ này, bỗng em nhìn thấy hình bóng anh và cô gái ấy đi trong sự vui sướng! Em đã không biết sao lại có sự vui vẻ ở đây,em đã bước đến thì đã xa với thế giới không tình yêu và hận thù,ranh giới của hai thế giới cách xa thế giới bạc bẽo đã biến mất và em đã là người của thế giới tình yêu, em đã thức dậy sau hồi tiếng chuông phát lên ngay từ phía nhà thờ.Hương cà phê đã lặng và nhạt nhòa đi.

Em đã khóc rất nhiều vì sự đơn côi của chính mình. Và em đã chưa bao giờ ngừng yêu anh…

Add a Comment