Khi bạn đã tập luyện máy chạy bộ bạn mới biết điều gì là quý giá

Tôi đeo trên vai cái ba lô, xa xa nhìn thấy ngôi nhà màu trắng bên cạnh hàng phượng vĩ xanh um, vội vàng xốc ba lô lên, chạy nhanh trên con đường nhựa trống trải.

Cổng sắt khóa chặt lại, tôi dúi đầu vào bên trong nhìn nhưng không có ai có cách sử dụng máy chạy bộ . Chẳng lẽ, cả nhà đều đi hết rồi? Tôi đan tay vào nhau, kề lên miệng, thở sâu một hơi rồi hét lên:

–      Cô Tư ơi, mở cửa cho cháu vào với!

Không ai trả lời lại, ngôi nhà im ắng như bị bỏ hoang, không khí mua máy chạy bộ ở Hà Nội thoang thoảng mùi hương tanh tưởi. Tôi hết cách, bèn trèo tường ở bên phải nhà vào, bởi vì vách tường ấy rất thấp, chỉ ngang đầu tôi.

Tôi lò dò từ trong vườn vào nhà, cánh cửa khép hờ, bên trong tối đen như mực. Khe khẽ mở cánh cửa, tôi chầm chậm bước vào, mò mẫm bật công tắc, đèn sáng lên.

–      A!

cách tập máy chạy bộ cao cấp

Tôi kinh hoàng hét lên một tiếng, đôi mắt máy đi bộ bằng điện trừng to như quả nhãn, trong lòng hoảng hốt. Không thể tin được. Cảnh tưởng trước mắt khiến tôi đau đến không thở nổi, về sau còn ám ảnh vào mỗi đêm khi chợp mắt.

Máu, máu đỏ sẫm, đặc sệch, bốc lên hướng dẫn sử dụng máy chạy bộ điện một mùi tanh kinh khủng. Ba của tôi, người ba luôn tỏ ra nghiêm khắc nhưng lại là người thương tôi nhất, nằm rạp trên sô pha, áo sơ mi trắng nhuộm bởi thứ màu đỏ chói mắt. Mắt ba trợn trừng ngạc nhiên, khuôn mặt đầy những vết bầm tím. Dưới chân ba có máy chạy bộ nhập khẩu , tờ báo phủ lên cơ thể một người phụ nữ mặc đầm hoa, bàn tay trắng bệch, có dấu hiệu thẫm lại. Tờ báo che khuôn mặt của bà, chỉ chừa lại một khoang bụng đầy máu cùng vết đâm sâu hoắm. Đó, là mẹ tôi.

Muốn bảo vệ sức khỏe hãy tập máy chạy bộ hàng ngày nhé

Còn anh tôi ở đâu? Tôi mang theo một tia hy vọng máy chạy bộ điện nào tốt, run rẩy bước chân vào phòng bếp, trên mặt đã giàn giụa nước mắt, trong lòng hoang mang sợ hãi. Nhiều lần tôi muốn chùn bước chạy đi, nhưng nghĩ đến anh, tôi lại cố gắng lết từng bước. Một máy chạy bộ gia đình cô gái như tôi, dường như là quá sức khi gặp tình cảnh đau thương như vậy…

Trong phòng bếp, anh trai tôi mặc chiếc áo thun màu xanh biển có hình máy chạy bộ điện hay cơ tốt hơn , nửa ngồi nửa nằm cạnh vách tường, đầu đầy máu, trên tường cũng loang lổ những đóa hoa màu đỏ. Lúc đó, tôi bình tĩnh đến kì lạ, hoặc là, tôi đã hoảng sợ đến máy tập chạy bộ nào tốt chết lặng, đau đến chết lặng, không còn suy nghĩ được gì nữa. Hạnh phúc của tôi, cuộc đời của tôi, từ thảm cảnh ngày hôm đó, đã đặt dấu chấm hết.

Năm đó, tôi vừa tròn mười tám, vừa bước vào ngưỡng cửa đại học Kiến trúc- Mĩ thuật Thành phố Hồ Chí Minh.

 

Add a Comment