Mọi người cùng nói về chơi game bài solitaire

Cậu ấy của năm đó luôn là cậu ấy tuyệt vời nhất, nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất! Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ, dù thế nào cũng không đuổi kịp thanh xuân”. Chắc hẳn thời học sinh ai cũng cũng có một người được coi là quan trọng mang tên là ” cậu ấy” đúng không ạ? Và mình cũng vậy, và nó mãi là những kỷ niệm đẹp nhất của cuộc đời.
Có thể là người bạn yêu, có thể là người yêu bạn nhưng buồn tủi nhất có lẽ chính là một người bạn… thích thầm cái này được gọi là yêu đơn phương mà chỉ có người đó tự gìn giữ và đau khổ một mình thôi. Tôi sẽ chẳng nói ra là tôi đã thích cậu ấy ra sao, cũng sẽ chẳng kể là tôi thích cậu ấy nhiều đến mức nào, không cần nhớ những giọt nước mắt đã rơi vì cậu cho buổi học cuối cùng của năm lớp 12 được dấu kín ra làm sao, hàng trăm tin nhắn không nỡ xóa là vì cậu ấy như thế nào, cái tớ trân trọng đó chính là cảm xúc…

Mọi người cùng nói về chơi game bài solitaire

Này cậu! Cậu có biết hay là không, hay là cậu biết nhưng giả ngốc vậy? À mà thôi, truyện đó cũng là của quá khứ rồi, là truyện bắt đầu từ năm năm trước rồi đúng không nào, cái gì qua rồi cứ để cho qua đi nhé. Tôi cũng chẳng muốn nhớ lại làm gì. Chỉ có điều thấy nó thật đặc biệt, đặc biệt ở trong trái tim của mình cậu à. Tình yêu tuổi học trò trong sáng, thuần khiết không vụ lợi điều đó là hoàn toàn đúng cậu nhỉ.


Mỗi lần nhớ lại một lần muốn cảm ơn cậu, vì đã cho tôi biết được tình yêu thanh xuân vườn trường nó đẹp thế nào, được hưởng chọn vẹn thời học sinh của chúng ta! Cảm ơn cậu, vì đã làm bạn của tôi từng ấy năm nay, đã từng là người mà tôi thích sâu đậm mà không nói ra. Cảm ơn. Tôi đã nghe ở đâu đó được rằng: Có lẽ chàng trai mà bạn yêu năm 17 tuổi sẽ không theo bạn đến hết cuộc đời!!Tạm biệt chàng trai mà tôi đã thích năm 17 tuổi.Tạm biệt tôi của quá khứ, xin chào tôi của hiện tại của tương lai-và chào cậu chàng trai đến từ tương lai. Tớ sẽ chờ cậu ở đây nhé.

Add a Comment