Nhưng em mãi mãi không thể phát biều về sứ bát tràng

Nhi nhìn bàn tay mình nằm trong tay An, lòng bỗng dâng bát sứ trắng bát tràng lên một cảm giác kì lạ. Cô khóc nấc lên, rồi ôm chặt lấy chị. Nhi khóc bát sứ trắng như chưa bao giờ được khóc, cô mặc kệ mọi người đang nhìn cô khó hiểu, cô chỉ muốn khóc cho thật thỏa, khóc hết những gì bát sứ trắng cô đã chôn giấu trong lòng bao năm qua…

Cám ơn, thật sự cám ơn chị. – Sau trận khóc thỏa thuê, Nhi nói – Đã lâu lắm rồi, em mới cảm thấy ấm áp và được sẻ bát sứ trắng chia thế này…

Có thể nói cho tôi biết tại sao em bát sứ trắng http://gomhailong.vn/bat-su-trang khóc không? – An hỏi.

Em đã kể cho chị nghe về anh họ em rồi phải không? – Đợi An gật đầu, bát sứ trắng bát tràng cô mới nói tiếp – Em yêu anh ấy, từ rất bát sứ trắng lâu rồi. Nhưng em mãi mãi không thể nói rõ lòng mình với anh ấy.

Tôi tưởng em từ chối tình yêu của anh ta? – Mắt An bát sứ trắng mở to.

Phải, – Nhi gật khẽ – em đã từ chối. Đó là một tình yêu sai lầm bát sứ trắng bát tràng chị à, em không thể nào làm khác được.

Cả An và Nhi không còn nói gì nữa. Nhi trôi vào một luồng suy nghĩ rối rắm, còn tâm trí An như đang ở nơi nào bát sứ trắng đó rất xa. Một lúc sau, Nhi mới nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay An:

 Chúng ta từ làng gốm bát tràng về vì quá khuya rồi

Cám ơn chị rất nhiều, bàn tay chị rất dịu dàng, rất ấm áp. Nếu làng gốm bát tràng chị là con trai, có lẽ em đã yêu chị rồi…

Nhi cười, nụ cười vẫn làng gốm bát tràng pha chút buồn bã chưa thể tan hết. An nhìn nụ cười ấy của cô, ánh mắt như đang suy nghĩ sứ bát tràng điều gì. Rồi An nói, nhẹ nhàng:

 Chúng ta từ làng gốm bát tràng về vì quá khuya rồi

Vài tuần sau, Nhi bất ngờ được nhận thông báo lên chức. Vị trí trưởng phòng, thay thế cho An. An xin nghỉ việc, và đề cử Nhi lên vị trí ấy. Nhi không hiểu chuyện gì đang sứ bát tràng xảy ra, nên vội vàng chạy đến sứ bát tràng nhà An. An đang dọn đồ, chị sẽ quay trở lại Mỹ, về lại nhà của chị. Nhi cảm thấy thật sự rất nuối tiếc, rồi đây người bạn duy nhất sứ bát tràng của cô cũng sẽ đi thật xa.

Tại sao chị lại đề cử em lên vị trí của chị? Chúng ta làng gốm bát tràng biết nhau chưa đầy một năm, sao chị biết em sẽ làm được chức đó?

Tôi biết em sẽ làm được thôi. – An cười – Từ nhỏ em đã làng gốm bát tràng là một cô bé cẩn thận và thông minhsứ bát tràng  rồi mà. Từ nhỏ sao? – Nhi ngạc nhiên – Chúng ta đã quen nhau từ lâu rồi sao?

An lại cười. Chị không sứ bát tràng còn nói gì nữa, chỉ tập trung dọn đồ. Nhi tần ngần một lát rồi xin phép ra về. Tiễn Nhi ra cửa, An hỏi:   8 giờ sáng mai tôi sẽ ra sân bay, em làng gốm bát tràng có thể đi tiễn tôi không?

 

Add a Comment