Những ngày không gặp nhau chơi game bài magic

… Những ngày không gặp nhau, biển bạc đầu tThu nhớ. Những ngày không gặp nhau, lòng thuyền đau rạn vỡ …
Người đàn ông đầu tiên rơi nước mắt vì Thu, đó là người đàn ông tốt nhất mà Thu từng gặp. Người đàn ông đó đã cho Thu biết thế nào là tình yêu, là niềm tin và cả những hi vọng. Trong mắt anh, Thu là tất cả. Còn với Thu, anh lại là cả một bầu trời.
Ngày Thu và Lê kết hôn, ai cũng vui mừng và không khỏi những ngỡ ngàng. Thu không chơi game bài sâm  quá xinh đẹp nhưng lại rất cuốn hút phái mạnh bởi sự tự tin và hài hước của mình. Thu luôn làm chủ mọi chuyện, ngay cả trong tình yêu, Thu vẫn muốn mình là người chọn lựa. Còn Lê lại là mặt tương phản đến thánh thiện của Thu. Lê hiền lành đến ức chế. Chẳng bao giờ tranh luận để lấy lạy sự công bằng cho mình. Họ hiểu bản chất của Lê nhưng anh càng không cãi họ càng ức. Thói đời thật lạ, cãi thì nói thêm dầu vào lửa, không cãi thì tức vì hoá ra mình chửi mình nghe. Tuy vậy, Lê vẫn là mẫu đàn ông của gia đình mà ai cũng mơ ước.

Những ngày không gặp nhau chơi game bài magic

Thu đồng ý lấy Lê không phải vì Thu yêu anh, vì Thu cần một chỗ dựa cho cuộc sống của mình. Thu nghĩ cho tuơng lai của mình, nghĩ cho thể diện của gia đình mình vì họ là những người luôn lo lắng cho Thu khi mãi Thu vẫn chưa có một mảnh tình để vắt vai. Đám cưới của Thu là sự vỡ oà trong hạnh phúc, nhưng chơi game bài tứ sắc online không phải của Thu. Chẳng có tình yêu, nhưng không phải là sự tThu hại. Mà nó là cái gì đó không rõ ràng. Lê yêu chiều Thu hết mức. Khi Thu mang thai đứa con đầu tiên, anh nâng lưu Thu từng tí, Thu dần cảm nhận được việc lựa chọn của mình là đúng đắn. Tương lại của Thu sẽ không mệt mỏi như cảnh công nhân của bố mẹ. Mệt và không có sự công bằng.


Và đến ngày đứa con đầu lòng của Thu ra đời, chưa kịp vui mừng thì trong gia đình Thu đã ngập tràn nước mắt. Con bé không sống được quá 3 ngày sau khi sinh vì sinh non. Lê vẫn kìm nén đau buồn để chơi game bài ma thuật chăm sóc Thu. Lê chăm sóc Thu như chăm sóc một đứa con thơ bị bệnh.
Trong lúc tột cùng của đau khổ, bỗng Thu nhận ra mình đã yêu Lê đến nhường nào. Không còn cảm giác chông chênh như hồi mới cưới, không còn cảm giác của kẻ tội đồ vì đã không sống thật với lương tâm của mình.

Add a Comment