Ừ  thì là em thèm

chứ không phải là em muốn. Có nghĩa là em thiếu vắng cái hơi ấm chứ không phải chỉ đơn giản cần nó đến gần bên cạnh em. Nó cũng có nghĩa là em đang nhớ đến anh, nhớ rất nhiều một hơi ấm đã rơi vào quá khứ. Nghĩa là tất cả mọi thứ ký ức về hơi ấm ấy cứ thế lại từ từ kéo về bên em như mưa rả rích thấm sâu vào lòng đêm khuya quạnh vắng.

anh lan 7 (525)

Một người con gái như em, mặc dù ngang tàn để yêu anh, hay ngang tàn chịu đựng thì cũng sẽ có lúc cần một hơi ấm nhẹ nhàng từ anh. Người con gái như em nắng thì cháy tóc, mưa thì buốt tay nên sẽ cần có hơi ấm từ anh sưởi vào  lòng em, cho em một chút ấm áp. Chỉ cần là cuộn mình để lắng nghe nhịp thở nồng nàn trong lồng ngực. Chỉ cần là nhắm mắt và nằm yên đợi chờ một giấc ngủ yêu thương từ anh.Bây giờ, em lại nằm nghe nhạc một mình và gặm nhấm lại những yêu thương cũ kỹ của quá khứ về anh.

Mưa lại cứ thế kéo đến từng cơn, nó khiến cho nỗi nhớ anh càng trở nên da diết. Ngay lúc này, em chỉ ước rằng có anh bên cạnh em, vòng tay sau lưng ôm chặt lấy em, trao cho em những hơi ấm đã từng rất quen thuộc.Một lần thôi, em chỉ ước duy nhất một lần cuối…. Thế thôi cũng đủ sưởi ấm lòng em trong những đêm mưa chốn Sài Thành.

 Ừ  thì là em thèm

Đôi khi không cứ nhất thiết cười thì mặc định là đang vui, hay cứ khóc là phải buồn, tất cả chuyện gì rồi cũng có lý do của nó hết, hãy ngừng day dứt về quá khứ, tập xóa mờ đi ký ức, vẽ lên được thì  chắc chắn phải xóa được, nỗi đau thương chỉ là cảm xúc bồng bột nhất thời mà thôi.

anh lan 7 (526)

Cuộc sống  nó là một chuỗi tháng ngày thật đẹp, những chặng đường rực rỡ  màu sắc mà chính ta đã tự tay tô vẽ lên nó. Chúng ta đang sống cho cuộc sống của chính mình, thế thì tại sao ta cứ phải gò bó mình theo một khuôn khổ của mọi người đề ra? Vui cũng một ngày, mà có buồn cũng một ngày,thế nên điều chúng ta cần lúc này đó là sống trọn vẹn với cảm xúc thật của chính bản thân. Thứ  mà đã mất đi chính là thứ vốn dĩ đã không thuộc về mình, nên không cần giữ những gì chưa bao giờ thuộc về, và sẽ càng không níu kéo những ai không còn muốn ở lại. Cứ thế,buồn cứ buồn, chẳng có cơn đau nào là mãi mãi cả, đừng cố chấp để  rồi tiếp tục đau và đừng để cảm xúc hỗn loạn ấy chi phối hoàn toàn bản thân .

Add a Comment